Ngày thứ tư ở IPS 16: Tôi đã khóc ở lớp của thầy Phạm Thành Long

 

Có những cuộc gặp làm thay đổi một ngày.

Có những cuốn sách làm thay đổi một suy nghĩ.

Và cũng có những người thầy…

Chỉ cần bước vào cuộc đời mình một thời gian rất ngắn, nhưng đủ để thay đổi cả phần đời còn lại.

Hôm nay là ngày thứ tư tôi ngồi trong lớp IPS 16.

Bốn ngày.

Chỉ bốn ngày thôi.

Nhưng tôi có cảm giác như mình vừa sống thêm một cuộc đời khác.

Nếu ai đó hỏi tôi bốn ngày qua học được điều gì, có lẽ tôi sẽ không bắt đầu bằng marketing.

Tôi sẽ bắt đầu bằng sự vỡ vụn.


Tôi từng nghĩ mình biết khá nhiều.

Mình đã kinh doanh.

Đã làm chủ.

Đã xây dựng phòng khám.

Đã tuyển người.

Đã bán hàng.

Đã từng nghĩ bản thân cũng hiểu về marketing.

Cho đến khi ngồi trong lớp học ấy.

Tôi mới biết…

Hóa ra những gì mình từng tự tin, chỉ là một hạt cát rất nhỏ giữa sa mạc.

Có cảm giác như một người cả đời đứng dưới chân núi.

Ngày nào cũng ngước lên và nghĩ rằng mình đã nhìn thấy hết ngọn núi.

Đến một ngày được bước lên đỉnh.

Mới nhận ra…

Phía sau ngọn núi ấy còn có biết bao dãy núi khác.

Tôi không xấu hổ vì mình chưa biết.

Tôi chỉ tiếc.

Tiếc vì giá như mình được học sớm hơn.

Giá như có ai đó chỉ cho mình con đường này từ nhiều năm trước.

Nhưng rồi tôi lại mỉm cười.

Vì có lẽ…

Mọi cuộc gặp đều có thời điểm của nó.

Và tôi tin, mình gặp thầy vào đúng lúc.


Hôm nay…

Tôi đã khóc.

Khóc rất nhiều.

Không phải vì ai làm mình tổn thương.

Cũng không phải vì quá áp lực.

Mà bởi lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy rõ khoảng cách giữa con người hiện tại và con người mình muốn trở thành.

Khoảng cách ấy…

Xa quá.

Ngày mai chỉ còn một ngày nữa là kết thúc khóa học.

Rồi tôi sẽ kéo chiếc vali quen thuộc, trở về Đà Nẵng.

Trở về với hai cô con gái nhỏ.

Với người chồng vẫn luôn âm thầm phía sau.

Với phòng khám.

Với hàng chục con người đang chờ mình dẫn đường.

Nhưng…

Tôi mang theo điều gì đây?

Trong đầu tôi là hàng trăm ý tưởng.

Hàng trăm bài học.

Hàng trăm điều muốn làm.

Còn đôi tay…

Vẫn trắng.

Tôi sợ.

Sợ khi trở về, guồng quay cuộc sống sẽ cuốn mình đi.

Sợ những điều hôm nay làm mình rung động rồi cũng sẽ chỉ còn là những dòng ghi chép trong cuốn sổ.

Sợ mình không đủ giỏi.

Không đủ mạnh.

Không đủ kiên trì để biến những điều được học thành một cuộc đời khác.

Nước mắt cứ thế rơi.

Lặng lẽ.

Không ai bắt.

Cũng chẳng ai dỗ.

Có những giọt nước mắt chỉ mình mình hiểu.


Tối hôm đó…

Tôi nghĩ thầy sẽ về.

Ai cũng mệt.

Ai cũng đã học cả ngày.

Bài tập thì chất cao như núi.

Tôi nghĩ mỗi người sẽ tự ôm lấy nỗi lo của mình.

Nhưng không.

Thầy ở lại.

Một người thầy đã có tất cả.

Có sự nghiệp.

Có danh tiếng.

Có hàng chục nghìn học trò.

Có thể trở về nghỉ ngơi cùng gia đình.

Vậy mà…

Thầy vẫn ngồi đó.

Cùng chúng tôi.

Đến tận nửa đêm.

Lặng lẽ đi từng bàn.

Lặng lẽ giải từng bài.

Lặng lẽ trả lời từng câu hỏi.

Không ai bảo thầy phải làm thế.

Nhưng thầy vẫn làm.

Tôi nhìn người thầy ấy.

Tự nhiên thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Hóa ra…

Có những người thật sự sống vì mong người khác trưởng thành.


Giữa đêm ấy…

Thầy nói một câu.

Một câu ngắn đến mức nếu không để tâm, người ta sẽ quên ngay sau vài phút.

“Không có tư duy nào khó cả. Chỉ là cái này mình chưa biết. Chưa biết thì học để biết.”

Tôi ngồi lặng.

Bởi suốt ba mươi năm cuộc đời…

Mỗi khi gặp điều gì quá lớn, phản ứng đầu tiên của tôi luôn là:

“Khó quá.”

“Chắc mình không làm được.”

“Chắc mình không hợp.”

Thì ra…

Điều trói buộc tôi chưa bao giờ là năng lực.

Mà là cách tôi nói chuyện với chính mình.

Chỉ cần đổi một câu.

Từ:

“Khó quá…”

thành

“Mình chưa biết.”

Thì cả thế giới cũng đổi theo.

Lần đầu tiên tôi hiểu…

Không có ai sinh ra đã biết.

Không có ai sinh ra đã giỏi.

Những người đi trước chỉ khác mình ở một điều.

Họ học trước mình.

Vậy thôi.


Nhiều người hỏi tôi:

“Thầy có nghiêm không?”

Có.

Rất nghiêm.

Đến mức đôi lúc tôi cũng sợ.

Có những câu hỏi, tôi muốn giơ tay.

Rồi lại rụt xuống.

Sợ mình hỏi ngây ngô.

Sợ làm mất thời gian của thầy.

Nhưng rồi tôi hiểu…

Sự nghiêm khắc ấy không phải để làm học trò sợ.

Mà để học trò lớn.

Có những người thương mình bằng những lời ngọt ngào.

Có những người thương mình bằng sự bao bọc.

Còn thầy…

Thương học trò bằng cách buộc họ phải bước qua giới hạn của chính mình.

Tình thương ấy không mềm.

Nhưng rất sâu.

Giống như rễ cây.

Ít ai nhìn thấy.

Nhưng chính nó giữ cho cả một thân cây đứng vững giữa giông bão.


Suốt gần một tháng được ở cạnh thầy…

Tôi vẫn hay tự hỏi một câu rất ngây ngô.

Không biết kiếp trước mình đã gieo được điều gì tốt đẹp…

Mà kiếp này lại có phúc được làm học trò của thầy.

Có lẽ…

Đời người may mắn nhất không phải là gặp được người cho mình tiền.

Cũng không phải gặp người mở cho mình một cánh cửa.

Mà là gặp được một người khiến mình tin rằng…

Mình có thể trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Thầy là người như thế.


Ngày mai tôi sẽ trở về.

Tôi vẫn còn rất nhiều điều chưa biết.

Vẫn còn rất nhiều điều phải học.

Vẫn còn vô số lần sẽ vấp ngã.

Nhưng tôi không còn sợ như bốn ngày trước nữa.

Bởi hôm nay…

Trong tim tôi đã có một ngọn lửa.

Không phải ngọn lửa của sự tự tin.

Mà là ngọn lửa của niềm tin.

Tin rằng…

Điều gì chưa biết thì học.

Điều gì chưa làm được thì làm.

Điều gì chưa giỏi thì rèn.

Chậm cũng được.

Miễn là đừng dừng lại.


Nếu một ngày nào đó, em có thể đi xa hơn.

Nếu một ngày nào đó, em có thể giúp được nhiều người hơn.

Nếu một ngày nào đó, em đủ trưởng thành để đứng trước hàng trăm, hàng nghìn con người và truyền lại những điều tốt đẹp…

Thì xin cho em được nhớ về đêm hôm nay.

Đêm mà một cô học trò đã khóc vì thấy mình quá nhỏ bé.

Và cũng chính trong đêm ấy…

Một người thầy đã nhẹ nhàng đặt vào tay cô học trò nhỏ một chiếc chìa khóa.

Chiếc chìa khóa mang tên:

“Chưa biết thì học để biết.”

Có lẽ…

Đó sẽ là món quà quý nhất mà em mang theo suốt cuộc đời.

Cảm ơn thầy.

Không chỉ vì đã dạy em cách làm marketing.

Mà vì đã dạy em cách học.

Cách nghĩ.

Cách bước tiếp.

Và cách đứng dậy mỗi khi cảm thấy mình chưa đủ.

Đối với em…

Đó mới là bài học lớn nhất của IPS.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *